2512 Lượt xem

Nói cùng người trẻ: Tha thứ

HOẠT ĐỘNG GIÁO XỨ

Chúa Giêsu khẳng định rõ ràng: “Nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em” (Mt 6:14-15; Mc 11:25-26; Lc 6:34). Điều đó chứng tỏ sự tha thứ cực kỳ quan trọng. Tại sao?

 LC120816

Nhân vô thập toàn. Nghĩa là không ai vô tội, ngay cả người ngay chính cũng sai lầm mỗi ngày 7 lần. Mình có lỗi thì luôn mong người khác tha thứ, vậy người khác lầm lỗi thì sao mình không tha thứ? Đó là ích kỷ, cần sự công bằng. Vì thế, tha thứ rất cần: “Chính lúc thứ tha là khi được tha thứ” (Thánh Phanxicô Assisi). Chính Chúa Giêsu đã nhấn mạnh: “Tôi không bảo tha thứ bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18:22). Thật vậy, “dù người khác xúc phạm bạn một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: ‘Tôi hối hận’, thì bạn cũng phải tha cho họ” (Lc 17:4). Khó quá! Nhưng “khó” không phải là “không thể”, mà phải làm, không thể nói suông, vì đó là luật-yêu-thương của Thiên Chúa!

Mắt là máy chụp hình, tai là máy ghi âm, miệng là máy phát thanh. Mỗi ngày chúng ta “ghi nhận” biết bao thứ, không lỗi này cũng lỗi nọ. Đó là chưa kể tới hành động của tay và chân, nhất là bộ óc!

BÀI HỌC THA THỨ

Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, vợ con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại,… Con phải làm sao để rũ bỏ được oán hờn và thù ghét đây?”. Sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ”. Vài hôm sau, đệ tử trở lại: “Con đã tha thứ cho họ sư phụ ạ. Nhẹ cả người! Coi như xong”. Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra và thương yêu họ”. Đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương họ thì… Thôi được, con sẽ làm”.

Một tuần sau, đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình. Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy”.

Lần sau đệ tử trở lại, tin rằng mình đã học xong bài vở. Đệ tử hớn hở thưa rằng mình đã ghi ơn hết mọi người vì nhờ họ mà anh đã học được sự tha thứ! Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ?”.

Tha thứ thì phải bỏ qua, không được nhắc lại: “Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước” (Is 43:18). Thiên Chúa đã ban ơn cho chúng ta, chúng ta khoái chí tạ ơn ngay lúc đó, nhưng đa số lại bội nghĩa vong ân: Mười người được khỏi bệnh, nhưng chỉ có một người trở lại tạ ơn, mà người đó lại là người ngoại (x. Lc 17:11-19). Hành động tạ ơn cũng nên được lưu ý, vì có thể chính việc tạ ơn của chúng ta là muốn đề cao mình chứ chưa hẳn thật lòng tạ ơn vì Chúa. Nếu vậy thì thật nguy hiểm!

Không chỉ đôi ba lần mà hằng ngày chúng ta còn “làm cho Chúa cực khổ vì lầm lỗi của chúng ta, làm cho Chúa chán chường vì tội ác chúng ta phạm” (Is 43:24). 25 Thế nhưng Chúa vẫn nhân từ: “Vì danh dự của Ta, Ta sẽ xoá bỏ các tội phản nghịch của ngươi, và không còn nhớ đến lỗi lầm của ngươi nữa” (Is 43:25). Còn gì hạnh phúc hơn?

Một chuỗi hệ lụy nối tiếp như điều kiện “ắt có và đủ”: Có yêu thương mới khả dĩ tha thứ, có tha thứ mới khả dĩ được thứ tha, và có tha thứ mới khả dĩ quan tâm người khác. Thật vậy: “Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ: trong ngày hoạn nạn, sẽ được Chúa cứu nguy” (Tv 41:2). Chúa quá nhân hậu và đại lượng, Ngài không chỉ “bảo vệ và giữ gìn mạng sống”, mà còn “ban cho hạnh phúc trên đời, không trao cho địch thù hung hãn” và “chăm nom khi liệt giường liệt chiếu, lúc bệnh hoạn, lại chữa cho lành” (Tv 41:3-4). Đó là Tình yêu bao la của Chúa, là Lòng Thương Xót sâu thẳm của Chúa. Chúng ta không là gì đối với Chúa, nhưng thật may mắn vì Ngài vẫn quan tâm chăm sóc “như con ngươi trong mắt Ngài” (Tv 17:8). Đừng mặc cảm, đừng lảng tránh, Chúa rất bình dân, hãy mau đến thân thưa với Ngài: “Lạy Chúa, xin thương xót và chữa lành con, quả thật con đắc tội với Ngài” (Tv 41:5) và hãnh diện tung hô: “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ítraen, từ muôn thuở cho đến muôn đời. Amen” (Tv 41:14).

Bảo đảm Ngài sẽ chạnh lòng, chính Ngài đã hứa và Ngài sẽ giữ lời. Thánh Phaolô đã xác định: “Nơi Người chỉ toàn là “có”. Mọi lời hứa của Thiên Chúa đều là “có” nơi Người” (2 Cr 1:19-20). Vì thế, mà chúng ta càng phải tôn vinh Thiên Chúa. Đó không chỉ là niềm hãnh diện mà còn là bổn phận và trách nhiệm của chúng, vì không ai lại không từng nhận lãnh Ơn Ngài: Đơn giản nhất, nhưng lại cần thiết nhất, đó là không khí chúng ta hít thở từng giây hằng ngày. Thánh Phaolô nói thêm: “Đấng củng cố chúng tôi cùng với anh em trong Đức Kitô và đã xức dầu cho chúng ta, Đấng ấy là Thiên Chúa. Chính Người cũng đã đóng ấn tín trên chúng ta và đổ Thần Khí vào lòng chúng ta làm bảo chứng” (2 Cr 1:21-22). Vâng, ấn tín đó là đời đời, là vĩnh hằng.

KẾT QUẢ THA THỨ

Phụng vụ các tuần 70, 60 và 50 (Septuagesima, Sexagesima, và Quinquagesima – năm 2012 lần lượt là tuần V, VI và VII thường niên) chuẩn bị và hướng chúng ta về Mùa Chay. Điểm nổi bật trong Mùa Chay là sám hối, mà sám hối thì phải tha thứ. Rất logic!

Thánh sử Máccô cho biết rằng khi Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum, dân chúng tụ tập lại đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Họ không chỉ lắng nghe Ngài giảng mà còn đem đến cho Ngài một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Dân chúng quá đông nên họ không sao khiêng bệnh nhân đến gần Ngài được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Ngài ngồi, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Một cảnh tượng thật ngoạn mục, y như trong phim hoặc làm xiếc vậy.

Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, con đã được tha tội rồi” (Mc 2:5). Chắc hẳn Ngài không muốn “chọc tức” hoặc “khiêu khích”, mà Ngài chỉ nói sự thật. Người nào dám nói thằng nói thật thì đều bị ghét. Thế là mấy kinh sư ở đó cho rằng “Chúa Giêsu dám nói phạm thượng” (Mc 2:7). Họ biết rõ chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội, mà anh chàng Giêsu này mới độ tuổi “tam thập nhi lập”, lại là con bác thợ mộc Giuse và cô Maria ở làng Nadarét, ai mà không biết, nhà nghèo rớt mồng tơi, thế mà dám lộng ngôn nói “tha tội”.

“Chàng trai” Giêsu biết tỏng họ nghĩ gì nên mới bảo họ: “Sao cái bụng các ông lại nghĩ những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: “Bạn đã được tha tội rồi”, hai là bảo: “Đứng dậy, vác lấy chõng của bạn mà đi”, điều nào dễ hơn?” (Mc 2:8-9). Họ “ngậm tăm”. Chúa Giêsu thản nhiên: “Vậy để các ông biết ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội” (Mc 2:10). Rồi Ngài bảo người bại liệt: “Tôi truyền cho anh hãy đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!” (Mc 2:11). Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!” (Mc 2:12). Chắc hẳn các “vị chức sắc” kia ấm ức và tức điên lên được, nhưng đành chịu “ngậm bồ hòn” chứ làm gì được!

Chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Ngài không phán xét ích kỷ và gắt gao như chúng ta, nhiều khi Chúa chưa kết án mà chúng ta đã kết án nhau rồi. Vì sao? Vì chúng ta chưa đủ yêu thương nên chưa đủ tha thứ, lại muốn chứng tỏ “bản lĩnh” và “quyền hành” của mình. Chúng ta làm khổ nhau quá!

Lạy Chúa, xin thương xót và tha thứ tội lỗi tày trời của chúng con, xin mở lòng chúng con để chúng con biết yêu thương chân thành, xứng đáng là hiền tử của Ngài và là tiểu đệ của Đại huynh Giêsu. Chúng con cầu xin nhân danh Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa giàu lòng thương xót và là Đấng Cứu Độ của chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

GỢI Ý BẠN ĐỌC

BQT GX Hòa Mỹ
Giới Trẻ Giáo Xứ Hòa Mỹ hy vọng sẽ nhận được nhiều bài viết góp ý từ tất cả mọi người để cung cấp kênh thông tin chính thức về xứ đạo, giáo hội đến tất cả bạn đọc

Bình luân với mạng xã hội

GỬI BÀI VIẾT